Cuộc sống của tôi (Phần 1)

Tôi được sinh ra là một đứa trẻ yếu đuối và bệnh tật. Các chẩn đoán bệnh của các bác sỹ đã không để lại cho tôi một tia hy vọng nào. Họ đã thông báo thẳng thừng chẳng úp mở gì cho bố mẹ tôi rằng chưa chắc tôi có thể sống nổi cho đến trước 20 tuổi. Dấu ấn của sự chết chóc đã được ngành Y ghi lại trong ký ức tôi ngay từ những năm tuổi thơ còn quá non nớt, nó đã chế ngự cả tuổi thơ và thời niên thiếu của tôi, nó làm cho tôi thấy mình đơn độc, lẻ loi, khép kín và bất hạnh.

Những người bạn đồng niên đã tránh xa tôi, con người yếu đuối và khó tránh khỏi cái chết, và tôi đã ròng rã suốt ngày qua ngày lủi thủi vói chính mình. Sự đơn độc quả là đã làm tôi thành một nhà tư tưởng. Tôi đã nghĩ về cuộc sống, về cái chết và đôi khi những tia sáng đích thực đã lóe lên trong tôi. Tôi hiểu rằng những suy nghĩ hiện ra trong tôi đã không xuất hiện trong đầu những người bạn đồng niên vô tư của tôi, rằng họ sống một cách hời hợt (nông cạn) và không đi sâu vào bản chất các sự việc và hiện tượng giống như điều tôi đang làm. Chừng nào nỗi đau khổ như thế còn đè nặng lên tâm hồn, tôi không thê cam chịu vói việc là trí tuệ tôi, những khả năng của tôi đã được tôi cảm nhận rõ ràng, thiên hướng của tôi đến với những suy tư triết học, những phán đoán của tôi, những ý nghĩ của tôi, sự thức tỉnh của tôi -tất cả điều này sẽ bị tiêu vong cùng vói cái chết không tránh khỏi của tôi, tất cả chỉ qua vài năm nào đó, có nghĩa là, không khi nào trở thành hiện thực.

Ai trong đời cũng có một cuộc sống

Ai trong đời cũng có một cuộc sống

Ở trong hoàn cảnh này, tôi đã nhìn rõ một sự bất công khủng khiếp nào đó, tôi đã cảm thấy rằng ở đây có điều gì đó không đúng, và tất cả vấn đề của tôi là chống lại tất cả các chẩn đoán báo điều dữ, xấu. Tôi cần, tôi cần, tôi cần phải sống!

Tôi không thể tin chút nào vào các bác sỹ, tôi không thể hy vọng vào họ – chính bởi họ đã từ chối tôi sau khi đã đặt tôi vào cuộc chiến một chọi một vói cái chết không tránh khỏi đang đến gần. Con đường đến với sự giúp đỡ của ngành Y tế đã bị chặn lại. Tôi không còn cách nào khác là tìm một con đường mới để chữa lành bệnh. Và tôi đã bắt đầu sờ soạng đi tìm chúng trong chính bản thân mình. Tôi bắt đầu tìm kiếm chúng trong thế giới xung quanh tôi, trong tự nhiên, trong toàn thể vũ trụ.

Hoàng hôn bên bờ biển thật đẹp

Hoàng hôn bên bờ biển thật đẹp

ít tuôi thiểu niên, tôi đã quen ngồi rất lâu một mình trên bờ biển, được thấy những buổi bình minh và những buổi hoàng hôn. Tôi nhìn lên bầu trời và những đám mây, tôi quan sát sự đùa giỡn của màu sắc trên mặt biển và cảm nhận thấy sắc đẹp của thế giói xung quanh mỗi tế bào của thân thể mình. Tôi thán phục sự hòa âm và hoàn thiện đến tuyệt mỹ của nó. Tôi nhận ra rằng trong thiên nhiên, tất cả đều rất tuyệt vời. Tôi quan sát mọi con vật cùng tất cả cỏ cây và nhận thấy trên thế giới không có một sinh vật sống nào lại đau khổ giống như con người. Nếu như con vật ốm, nó đi kiếm cây cỏ nào đó để chữa cho nó nhưng nó chẳng buồn rầu vì những ý nghĩ là nó đau đớn và bất hạnh như thế nào. Nếu như con vật già nua, nó chấp nhận điều này một cách đường hoàng và như một sự cần thiết trong khi chẳng phải bận tâm về việc tại sao nó nhiều tuổi, lông sẽ bị bạc, răng sẽ yếu, các móng vuốt và chân sẽ bị run rẩy. Nếu như cái chết đến gần vói con vật, nó sẽ đến noi nào đó kín đáo, nó ẩn nấp ở đấy và yên lặng rời sang một thế giới khác, không buồn rầu khổ não vì cái chết cận kề bên mình.

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *